” Tháo lỏng ” cho bộ não xả hơi

avatarMỗi ngày bạn phải tư duy liên tục ” Công Việc, Cá Nhân, Xã Hội … bla bla ” Tuy nhiên khả năng tập trung của não bộ khi xử lý công việc hay tiếp thu bài học là có giới hạn.

Trong The Essential 20: Twenty Components of an Excellent Health Care Team chỉ ra rằng, khoảng chú ý trung bình của con người là khoảng năm phút.

Thông thường, người ta không thể duy trì sự chú ý vào một thứ quá hai mươi phút mỗi lần. Tuy nhiên, sau khi đánh mất sự tập trung vào một chủ đề, một người có thể khôi phục nó bằng cách nghỉ ngơi ( nghĩ lễ là lý do cực kỳ thuyết phục) , hay bạn thực hiện một loại hoạt động khác, thay đổi tiêu điểm suy nghĩ hoặc chủ động chọn tái chú ý vào chủ đề ban đầu.

Ngày xưa khi còn đi học mình ghét cay ghét đắng môn Triết học liền tù tì Bốn mươi lăm phút hay một giờ đồng hồ một môn khô khan ko thể tập trung, khiến các nơ-ron thần kinh của mình biểu tình inh ỏi.

Mình bắt đầu thay đổi tư thế và từ chối việc tiếp thu thêm những thông tin từ bên ngoài, và đương nhiên, mình ngấy kiến thức và cảm thấy mệt mỏi cực kì. ( Lại một lý do cực kỳ thuyết phục ) để mình và bạn thấy được rằng tầm quan trọng của việc nghỉ xả hơi, nhỉ bạn ơi.

Không chỉ việc học, việc làm mới cần nghỉ xả hơi, chuyện tình cảm giữa người với người cũng cần những không gian riêng, ngắt kết nối để tìm lại cân bằng.

Lâu nay không liên lạc với nhóm bạn, được gọi cũng là thân , nhưng dạo này là thân ai nấy lo. ” Mối quan hệ bạn bè cũng cần phải nghỉ xả hơi chăng ” khoảng cách dần được nới lỏng như 2 đường thẳng song song và mình là đứa đi ngược chiều. Xét cho cùng 30 tuổi là cái thời điểm lo sự nghiệp, và đôi lúc có thể mình đang đánh mất sự cân bằng trong nhiều mối quan hệ => ” Nghỉ xả hơi để suy ngẫm

Ở một khía cạnh nào đó, mọi thứ đều không thể cầu toàn, cuộc sống đang dần chi phối mọi thứ . Thiết nghĩ mỗi người nên có một ” khoẳng lặng” . Khoảng lặng để XẢ HƠi , để suy ngẫm mọi thứ, quán chiếu về hiện tại và định hướng tương lai, việc ta đang làm, tại sao lại không thử ???

Các mối quan hệ khác lên xuống là chuyện rất đỗi bình thường. Bởi lẽ, con người nhìn chung đều phát triển theo xu hướng “thiên vị bản thân”. Dẫu có cần thế giới chung quanh để cộng sinh nhiều đến chừng nào đi nữa, lấy mình làm tâm dường như là một nguyên lý sống còn. Chữ tôi đôi khi không thể đi cùng chữ ta trên một vài đoạn đường của quá trình sống. Nên hãy thả lỏng bình tâm, lúc này ta cần chậm rãi, buông xả

Ông bà ta ngày xưa cũng có câu:

“không ai nắm tay đến tối, gối tay đến sáng”

Mấy lúc không nắm tay nhau được nữa, chi bằng buông ra một lúc nghỉ xả hơi, cho máu huyết lưu thông chút xíu. Tách mình ra trong mối tương quan với người khác, cho kịp nhìn nhận lại được – mất, trước – sau.Suy nghĩ như vậy để giải thích cho thái độ có phần bàng quan của mình trước các cuộc cãi vã, đôi lứa đổ vỡ.

Mình nghĩ, mỗi người có một khung trời riêng, mà đôi khi để chung sống với những người khác, họ phải hạn chế việc tận hưởng khung trời của chính mình. Vậy nên, với tư tưởng “cần lắm những lần nghỉ xả hơi, để tịnh tâm và đọc lại chính bản thân” hãy enjoy và tận hưởng một cách đúng nghĩa và hiệu quả nhất có thể

Happy Labor Day – 01/05/2020

Đánh giá: 4.8/5 (8)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *